Thế “phá đong – phản công” đơn giản

Khi bị đối phương tiến lên và đấm thẳng vào mặt, ta “thích” dùng một trong 2 cách. Một là đưa một tay lên gạt đỡ đòn đối phương và dùng tay còn lại đánh trả đòn (phản công). Hai là dùng một tay “chặn” tay đối phương và tiến lên dùng tay còn lại bắt và “bẻ”, “khóa” tay đối phương.

Cả 2 cách trên đều là những thế phá đòn, phản công mang lại hiệu quả thiết thực. Đối với những người chuyên luyện những thế trên trở thành phản xạ nhạy cảm và đạt mức độ tuyệt kỹ về độ chính xác kỹ thuật, về tốc độ thì không có gì phải bàn.
Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể luyện thành khả năng ấy và không ai biết trước được là đối thủ của mình có “non tay” hơn mình về mức độ nhạy cảm và tuyệt kỹ hay không, nên có một cách giải quyết khá an toàn, không kém chút nào, nếu không muốn nói là hiệu quả hơn so với 2 cách trên. Xin giới thiệu như sau:
Ta đang đứng chân trái trước. Đối phương tiến lên và đấm thẳng vào mặt ta. Ta chỉ cần xoay người qua phải, trụ trên chân phải và đạp cạnh bàn chân trái vào bụng hoặc khớp gối chân trước của đối phương. Trong khi đó, tay trái đẩy thẳng xuống trước bụng (bàn tay nắm lại, thủ trước hạ bộ) và tay phải kéo lên che cổ bên trái (bàn tay mở ra, thủ trước má và cổ trái)
Nếu ta đang đứng chân phải trước, khi đối phương tiến lên đấm thẳng vào mặt ta thì cũng thực hiện thế “phá đòn-phản công” trên nhưng là hướng ngược lại: Xoay người qua trái, trụ trên chân trái và đạp cạnh bàn chân phải vào bụng hoặc khớp gối chân trước của đối phương. Trong khi đó, tay phải đẩy thẳng xuống trước bụng (bàn tay nắm lại, thủ trước hạ bộ) và tay trái kéo lên che cổ bên phải (bàn tay mở ra, thủ trước má và cổ phải)
Chưa nghiên cứu kỹ thế võ trên và chưa thực hành với một đối thủ có thật trước mặt, chúng ta có thể thấy thế võ quá đơn giản, không có gì để tập cả. Thật ra, thế “phá đòn-phản công” trên vô cùng tinh tế, an toàn cho ta và rất lợi hại.

Picture61.jpg
Từ trái sang: Cố võ sư Kim Kê Đặng Văn Anh (thứ 3), lão võ sư Xuân Bình (thứ 4),
Tác giả (thứ 7), cố võ sư Phạm Cô Gia (thứ 8)
Hãy lưu ý các yếu tố như sau:
Khi đối phương tiến lên, ta xoay người qua phải (hoặc trái) là đã làm mục tiêu tấn công của đối phương bị thu hẹp phần tiết diện. Yếu tố này làm cho khả năng đòn đấm của đối phương trúng vào mặt ta bị giảm đi.
Khi xoay người qua trái (hoặc phải), trụ trên một chân và đạp cạnh bàn chân còn lại vào đối phương để phản công, sẽ làm cho thân trên của ta nghiêng và mặt của ta xa tầm tay tấn công của đối phương hơn. Yếu tố này làm lệch mục tiêu tấn công của đối phương, mang lại cho ta sự an toàn rất “tự nhiên”.
Đòn đá của ta được tung ra ngược với chiều tràn lên tấn công của đối phương nên khi trúng vào bụng hoặc đùi hoặc khớp gối của đối phương sẽ làm đối phương bị thương rất “khó chịu” bởi sự cộng hợp của lực phản do đòn chân ta tung ra và lực tấn do đối phương tiến nhanh lên. Hơn nữa, đòn đá chấn của ta được tung ra khi  xoay người nên lực của đòn cản phá rất mạnh. Các yếu tố này làm cho thế võ hết sức lợi hại.
Thế võ “phá đòn-phản công” nói trên vừa đơn giản, vừa an toàn và lợi hại. Tại sao chúng ta không chọn nó để tập luyện mà thích chọn những thế võ rườm rà, có nhiều đòn. Những thế rườm rà thường làm cho ta dễ bị sơ hở và rơi vào tình thế “lỡ đòn”. Ai dám chắc rằng khi ta đưa tay lên gạt đỡ hoặc chặn, bắt đòn tay của đối phương không bao giờ bị sai sót, thiếu chính xác.
Học Võ thuật cổ truyền của dân tộc thì phải nghiên cứu cho kỹ, tìm hiểu cho sâu, tập luyện, thân chứng cho nhiều, nhưng rồi hãy phân phát hết đi, chỉ giữ lại những cái đơn giản nhất, ngắn gọn nhất, nhìn là thấy, nắm là bắt, không sai, không trật. Càng cố giữ chừng nào thì mất càng nhiều chừng ấy. Khi càng “cố sức” nắm bắt chừng nào thì khả năng sai, trật, hụt và hụt hẫng càng dễ xảy ra chừng ấy.
Bởi thế, đối với các học trò tâm đắc, các vị thầy già thường dạy Võ thì ít mà dạy Thuật thì nhiều, dạy Thế thì ít mà dạy Thức thì nhiều, dạy Chữ thì ít mà dạy Nghĩa thì nhiều./.